World Cup 2026 và câu hỏi nhức nhối: FIFA có đang “thiên vị” Messi và Argentina đến chức vô địch?
Vòng chung kết World Cup 2026 khép lại với ngôi sao Argentina ôm chiếc cúp vàng trên tay, nhưng đi kèm với niềm vui ấy là hàng loạt tranh cãi chưa có hồi kết. Từ những quyết định gây tranh cãi của trọng tài cho đến động thái bị cho là “nhắm mắt làm ngơ” của FIFA, hành trình vô địch của La Albiceleste đang đốt cháy mạng xã hội và chia rẽ dư luận túc cầu thế giới.
Tâm điểm của cơn bão này xuất phát từ một hành động tưởng chừng rất nhỏ trên Instagram nhưng lại mang sức nặng nghìn cân. Siêu sao Cristiano Ronaldo – người đã phải chia tay giải đấu khi Bồ Đào Nha thất thủ trước Tây Ban Nha – được phát hiện đã nhấn nút “thích” một bài đăng tổng hợp phát ngôn của hai nhà báo Tây Ban Nha, Pilar Rodrigues Losantos và Ruben Amon. Nội dung bài đăng không ngần ngại gọi FIFA là “tổ chức mafia”, “đáng hổ thẹn” và “tham nhũng nhất hành tinh”.
Dù một cú like chưa đủ khẳng định quan điểm cá nhân, nhưng xét bối cảnh hiện tại, đây rõ ràng là sự đồng thuận ngầm. Ronaldo dường như đang lên tiếng thay cho hàng triệu CĐV đang đặt dấu hỏi: Liệu World Cup 2026 có phải là một “sân khấu” được dàn dựng hoàn hảo để Messi đi đến đỉnh vinh quang?
Trong đoạn video mà Ronaldo bấm thích, bà Pilar Rodrigues Losantos thẳng thắn phát biểu trên chương trình Espejo Publico: “Argentina là đội bóng đáng lẽ phải bị loại từ 5 trận trước. Nhờ sự giúp đỡ của FIFA, họ mới có thể đi tiếp. Tôi không sợ Argentina, tôi chỉ sợ Gianni Infantino.” Còn nhà báo Ruben Amon thì chỉ trích sự biến chất của bóng đá hiện đại dưới thời FIFA, nơi giá vé cắt cổ đã biến môn thể thao vốn thuộc về quần chúng thành đặc quyền của giới thượng lưu.
Thực tế trên sân cỏ cũng cung cấp quá nhiều “tình huống đáng ngờ” để nuôi lớn nghi vấn. Ngay ở trận ra quân gặp Algeria, Messi lập hat-trick nhưng thoát thẻ đỏ dù có tình huống dẫm thẳng vào gân Achilles của Aissa Mandi – VAR thậm chí không buồn can thiệp. Nặng nề hơn, ở vòng 16 đội gặp Ai Cập, VAR lại “tìm ra” một lỗi vi phạm từ 18 giây trước đó ở giữa sân để từ chối bàn thắng của Mostafa Zico. Chưa dừng lại ở đó, Mohamed Salah bị Julian Alvarez đốn ngã trong vòng cấm nhưng tiếng còi penalty không vang lên; ngay sau đó, Argentina phản công ghi bàn quyết định ở phút bù giờ.
HLV Hossam Hassan của Ai Cập không giấu nổi phẫn nộ: “Bóng đá thật bất công. Có lẽ vì mục tiêu marketing, họ muốn Messi phải tồn tại trong giải đấu bằng mọi giá.” Câu nói này chạm đúng vào điểm nhạy cảm: một giải đấu bóng đá không còn được đánh giá bằng chuyên môn thuần túy mà bằng giá trị thương hiệu.
Tại tứ kết, chiến thắng trước Thụy Sĩ tiếp tục để lại nhiều bóng dáng nghi ngờ. Breel Embolo bị truất quyền thi đấu vì thẻ vàng thứ hai dù lỗi ngã vờ của anh còn nhiều tranh cãi. Trung vệ Manuel Akanji bức xúc: “Mọi quyết định nhỏ nhất đều chống lại chúng tôi. Tôi chưa từng trải qua trận đấu nào thiên vị một chiều đến thế. Nếu là 11 đấu 11, Argentina không có cửa.” Granit Xhaka cũng cho rằng tổ trọng tại đã “giết chết” một trận đấu mà Thụy Sĩ đang chơi cực hay.
Ở một diễn biến khác, yếu tố chính trị bị nghi ngờ can thiệp vào giải đấu. Argentina căng biểu ngữ và hát vang về chủ quyền quần đảo Falkland – hành vi mà luật FIFA cấm – nhưng không phải nhận bất kỳ án phạt nào. Trong khi đó, Haiti bị lập tức buộc gỡ bỏ biểu ngữ đòi độc lập trên áo đấu. Sự đối xử hai tiêu chuẩn này, cộng thêm việc FIFA đình chỉ án treo giò cho Folarin Balogun (Mỹ) sau cuộc gọi từ Donald Trump, cho thấy một bức tranh đầy quyền lực ngầm. Tổ chức này dường như dễ bị tác động bởi lợi ích chính trị hơn là những nguyên tắc thể thao mà họ vẫn hô hào.
Cá nhân tôi cho rằng, vấn đề không chỉ nằm ở vài quyết định sai của trọng tài hay một mùa giải cụ thể. Câu chuyện của World Cup 2026 phản ánh một thực trạng đáng lo ngại hơn: FIFA đang dần đánh đổi tính công bằng để đổi lấy giá trị thương mại và lợi ích địa chính trị. Khi cơ quan quản lý bóng đá lớn nhất hành tinh để Messi, Trump hay bất kỳ biểu tượng nào có “đặc quyền” riêng, người chịu thiệt không chỉ là những đội bóng bị loại, mà là tất cả những ai yêu mến bóng đá vì sự công bằng. Và đó mới là tổn thất lớn nhất của môn thể thao vua.